Against the wind…

Có nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một nơi để trở về

Chân trời


“Cuộc đời là những chuyến đi,

Những chuyến đi tích lại thành đời”

Mình sẽ đi về đâu trong những năm tiếp theo? Chắc chắn, Sài Gòn là nơi mình chọn. Nhưng mình muốn ra đi, muốn tung bay trên các con đường trải dài miên man và vô tận với những hàng cây xanh thẳng tắp. Muốn chạm tay tới điều ước trong suốt cuộc đời mình, muốn đi về nơi ấy…Nhất định trong cuộc đời mình phải đi tới đó.

Hoàng hôn, sáng mai…

Nắng  và mưa,

Gió…

Mây,

Ráng chiều…

Mình sẽ đi, đi như một người cần vận động. Mình biết, cuộc đời  sẽ dài, chân mình sẽ mỏi, nhưng làm sao ngăn được bước chân này?

Ai sẽ đồng hành với mình trên chặng đường phía trước? Ai dám chấp nhận đi bên mình để cùng mình chinh phục những vùng trời mới, những trải nghiệm mới, những không gian bao la của cuộc sống này?

Cầu mong mình sẽ được một người tri kỷ cùng mình kiên định trên con đường mà mình đã chọn.

Một góc nơi mình đang sống – My Kim Department

Chung cư nơi tôi đang ở

Sai Gon, May14, 2012

Dau Thi Quyen

Gió…và tôi.


Qua ô cửa kính, ngoài kia mưa trắng, gió quất mạnh liên hồi tạo ra âm thanh rít rít như tàu thắng trên đường ray…

-         Con thích gió to!

Đó là câu nói cửa miệng của tôi mỗi lần nằm bên mẹ lúc trời mưa, gió thốc ào ào trên mái nhà tạo ra một âm thanh mê hoặc. Mặc cho trong lòng mẹ đang lo những ruộng lúa, những vườn cây, những mái nhà đơn sơ của bầy lợn, gà, trâu…trước sức gió như vũ bão. Lòng tôi lúc ấy chỉ hòa mình vào tiếng gió. Trong lặng yên của khung cảnh quê mùa, mẹ chỉ lẳng lặng nói: “Gió to nguy hiểm lắm!”

Âm thanh của gió là thứ âm thanh tôi không cưỡng lại được cảm xúc của mình. Lòng tôi như hòa theo tiếng gió đầy man rợ, nhảy múa liên hồi như cơn gió đang bành trướng thế lực ngoài kia. Gió giật trong những cơn dông dài, gió hoành hành trong những trận bão ghê rợn, nhưng tôi lại yêu gió vô cùng, yêu tiếng gió thổi như một người say yêu men rượu nồng…

Có lẽ vì thế mà tôi nổi loạn. Tôi nổi loạn trong suy nghĩ của mình, tôi muốn được tung bay, muốn được chiếm lĩnh mọi thứ như cơn gió ấy. Gió gọi tôi về những ngày tháng tuổi thơ thân yêu và đầy mật ngọt…

Tôi nhớ nhất là cảnh mấy chị em tung tăng chạy ra sân vườn, nhặt những quả nhãn, quả xoài dù còn xanh nhưng bị gió thổi rụng xuống gốc cây. Cầm trên tay một quả xoài non một mặt được gội rửa tinh khôi còn mặt kia dính đầy cát bụi, tôi đưa tay phẩy phẩy những gì còn vương lại trên vỏ xoài, rồi nhẹ nhàng chùi vào áo, lăn đi lăn lại trên tà vải, rồi đưa lên miệng ăn ngon lành…Cảm giác hạnh phúc hân hoan khi thu được chiến lợi phẩm sau một đêm bão tố, ký ức ấy không thể nào tôi quên được…

Trong ánh nắng ửng hồng, trời quang mây tạnh, những gì còn lại sau một đêm mưa gió bão bùng, là những dòng nước tự nhiên trên những con đường, chảy thành dòng như những suối nước nhỏ, trong veo, tạo bọt ở những nơi cuối dốc. Chúng tôi thường nhặt những viên “đá dăm” để ngăn dòng nước chảy, tự tạo những công trình xây dựng trên những dòng nước sau cơn mưa…

Những ngọn rau ngo bị cát lấp hết chỉ còn trơ ra những nhánh non và bộ rễ trắng xóa, tôi đưa tay bứng nguyên cả bụi để về làm nguyên liệu cho heo ăn. Gió vẫn thổi dìu dịu sau mưa, nhẹ nhàng mơn trớn những ngọn tóc hoe của cô bé mê trải mình dưới nắng và gió. Những mầm khoai lang nhú lên trên ruộng, báo hiệu dưới đó có một củ khoai bị sót lại đấy!!! Chúng tôi chia nhau đi mót những củ khoai còn sót lại ấy để nướng ăn, trong khi đàn trâu thong thả gặm những ngọn cỏ non sau mưa bão. Gió làm dậy mùi khoai nướng, gió làm dạ dày của một lũ trẻ con háu đói tiết ra những hóc-môn thèm ăn “kinh dị” từ mùi vị của món canh chua cá rô đồng nhà ai…

Tuổi thơ của tôi nhẹ nhàng như một bản tình ca. Những cơn gió mang hồn tôi đi mãi, đi mãi cho đến khi tôi chạm tay vào điều ước năm xưa của mình. Gió vẫn bên tôi, nhắc tôi nhớ về hình ảnh lũy tre làng cong mình ra đối diện trước sức gió, hình ảnh những tàu lá chuối dập dìu trong làn gió cuốn,  hình ảnh người mẹ quằn lưng gánh những quang gánh xuyên thủng cơn gió kia…để về trong ngôi nhà của mình trước sự quấn quýt của những đứa con thơ…

Tôi biết rằng, gió có một sức mạnh phi thường, gió có thể cuốn đi mọi thứ. Gió đã gây nên những tai nạn trên đường, những thiệt hại nghiêm trọng và cả …những cái chết. Nhưng tôi vẫn khao khát âm thanh của những cơn gió tự nhiên, khao khát được đứng oằn mình trước sức gió, để hơn một lần thấy được cảm giác khi đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên.

Gió làm dịu mát tâm hồn tôi. Gió làm tôi cảm nhận lòng mình rõ nhất.

Sóng gió của cuộc đời, là một chướng ngại mà tất cả chúng ta đều phải bước qua…Hãy vững vàng trước những đợt sóng không tên, không tuổi. “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo”…

Sài Gòn, April, 30, 2012.

Dau Thi Quyen

Nửa vời…yêu


Trong cuộc sống, có nhiều thứ “nửa vời”: tha thứ nửa vời, bao dung nửa vời, gìn giữ nửa vời, cố gắng nửa vời, đam mê nửa vời…Nhưng thứ nguy hiểm nhất phải chăng là …yêu nửa vời? Trái tim vốn dĩ có 4 ngăn, có phải vì thế mà người ta đa tình? Bốn ngăn ấy có thể cùng một lúc “chứa” …bốn người biệt lập?

Tôi không hiểu nhiều về tình yêu. Tình yêu của tôi lâu nay đúng thực sự theo khía cạnh mà người ta gọi là “hơn tình bạn”. Nhưng dù vậy, tôi yêu bằng cả trái tim của mình. Mọi tình cảm với tôi đều trọn vẹn, ngăn nắp và có thứ bậc. Tôi hiểu rằng, yêu không phải là níu giữ người ấy thật chặt, bởi chỉ đơn giản, mỗi người có một thế giới khác nhau và có thế giới chung với toàn xã hội, “ba thế giới” ấy cần phải được tương tác để hòa nhập, phát triển, giao thoa…”Yêu là tự nhiên và tuân theo ý người” (không phải là ý trời nữa!).

Với nhiều người, “sự chung thủy là một thứ gỗ tốt”, họ cho đi tình yêu, đón nhận nó chớp nhoáng và nhanh như một làn hương dịu ngọt. Ở bên người này, họ có cảm nhận sự gần gũi, chân tình, đằm thắm, ở bên người khác, họ cảm nhận sự mới lạ, cuốn hút, đam mê…Và cứ như thế, họ thả mình trong một thế giới “tình” với những cuộc ăn chơi vô biên và vô vị. “Trái tim có lý lẽ riêng mà lý trí không thể nào hiểu nổi”, câu đó vô tình đã trở thành một nguyên lý mà biết bao người vin  vào để biện minh cho mình. Và rồi, “yêu một lúc ba, bốn, năm cô” đã trở thành một “mốt”.

Tôi không trách những người như thế. Bởi tôi không có quyền trách cứ một ai bởi họ là một con người với cuộc sống riêng tư của họ. Tuy vậy, tôi thật sự khó chịu khi chứng kiến. Họ yêu nhưng không yêu chân thành, họ trao tình cảm nhưng không phải là cho một riêng ai. Họ quan niệm Tình yêu gồm có hai chữ: chữ “Tình” và chữ “Yêu”. Theo đó, Yêu là “chia mỗi người một ít”, là dâng hiến, là cảm xúc bề nổi, là đam mê và nồng say. Còn Tình là cái nghĩa vụ, cái trách nhiệm, cái bổn phận. Khi hai chữ ấy không cân bằng, thì sinh ra cái “nửa vời”, để rồi, người ta kết luận với cuộc đời, rằng: “Tình yêu là một chai rượu quý, khi mới mở ra thì rất nồng, nhưng để lâu thì nhạt vị”.

Đến bao giờ tôi mới học hết những kiến thức trên của các vị tiền bối? Chỉ biết rằng, tôi ghét biết bao sự “nửa vời”. Xin đừng đến với tôi chỉ bằng thứ “nửa vời” kia…

Một ngày cuối Tháng 4, 2012

Em Đậu.

Chẳng thể nào anh hiểu nổi em đâu…


Chẳng thể nào anh hiểu nổi em đâu

Mùa hoa đỏ dường như không là lửa

Anh đã đến cùng em ngày tháng đó

Con đường xưa in  vết lại không ngờ

———————————-

Chẳng thể nào anh hiểu nổi em đâu

Lá thu rụng một trời trở gió

Lá thu rụng bay đầy như nỗi nhớ

Em là em mà em lại hững hờ.

——————————-

Chẳng thể nào anh hiểu nổi em đâu

Bởi khoảng cách dường như không thực nữa

Gió xô đẩy hay thuyền quên bến cũ?

Lòng xao lòng hay chỉ có hư không?

…….

Night, 21 April, 2012

Màn đêm


Lòng em bão tố

Những dòng suy nghĩ cuồng điên

Bên ai, bên ai

Cầu thang lầu mười bốn

Đôi chân em nặng trĩu như mang chì.

——————-

Thành phố về đêm, lung linh đèn ngọc

Như  những trái tim đang cháy rực

Bỏng rát,

Ngước nhìn xung quanh một khung trời tĩnh lặng

Cơn gió nào mang hồn em đi

———————

Gọi Mẹ trong nhịp thở gấp

Nụ cười và đôi mắt xanh

Qúa xa, quá xa

Dáng ai bên đường đời?

Cơn mưa chiều nay


Cơn mưa chiều nay,

Nơi nào, chiều phố in hình bóng anh?

Một ngày để gọi tên người

Trong cơn đau quằn quại

Mồ hôi vã đầy trên khuôn mặt thơ ngây…

Cơn mưa chiều nay,

Cháy lòng người con gái nhỏ

Những bước đi trên hành trình đầy gian khó

Thế giới huyễn hoặc, mơ hồ

Bỗng rất thật khi ta ở bên nhau.

Cơn mưa chiều nay,

Những hạt nước mấp mé bờ môi ướt đẫm

Em về trong vô thức

Ai gợi nhớ những câu thề hẹn buông lơi

Trái đất vẫn quay và tình ta vẫn trôi…

“Cuộc đời như một bài toán khó giải,

Mà mỗi người là một đáp số khác nhau.”

 Dau Thi Quyen

10/04/2012

Chiều buông


Thời gian đối với tôi lúc này như một mũi tên bay. Mọi thứ đến rồi đi một cách vội vã. Làm sao sống trọn vẹn mỗi ngày như tôi vẫn thường được người ta cầu chúc? Thật khó khi mà mọi thứ xung quanh tôi còn bừa bộn quá chừng. Thật khó khi mà lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Làm sao cắt nghĩa được những gì đang xảy đến xung quanh cuộc sống của tôi?

Tôi đứng đây, bên cạnh cái cửa sổ sắt của phòng trọ. Nơi mà tôi có thể ló cái đầu ra ngoài không trung mênh mông để chiêm ngưỡng vạn vật bên ngoài. Cái cửa sổ vô tình đã mở ra cho tôi rất nhiều khung trời mới. Tôi rướn được nửa người ra bên ngoài, ngắm nhìn bầu trời hoàng hôn bao la. Những chiếc máy bay lấp lánh ánh đèn trên bầu trời, để lại sau nó là những dải mây trắng xóa, những đường bay cứ thẳng đều, thẳng đều và dấu ấn của nó càng rõ rệt hơn trên bầu trời, cho dù đôi mắt của tôi không thấy rõ nó. Những áng mây chiều cũng bay đi vội vã, như gọi nhau về một nơi phương xa nào đó. Tôi thường nhìn thấy cảnh máy bay và tôi ước sao tôi được tung hứng trên bầu trời, cách xa mặt đất – nơi tôi phải chứng kiến những con chuột đêm đêm mò mẫm kiếm ăn trong cái khu  đất trống của nhà ai kia dưới tầng trệt.

Lúc nào cũng vậy, cứ về đến cái phòng trọ thân yêu này là tôi lại dành cho mình những giây phút hóng gió mát ở bên cửa sổ. Vậy mà, chỉ đêm nay nữa thôi, đêm cuối cùng tôi có thể đứng đây, tựa cửa và ngắm nhìn những đường bay thẳng tắp trên bầu trời. Từ ngày mai, tôi sẽ đi. Tôi sẽ đi  về một vùng đất mới, một vùng trời mới. Nơi đó, sẽ không có cái khoảng không gian riêng tư giống như thế này cho tôi được thả hồn theo mây gió. Nơi đó, có đầy đủ mọi thứ và có cả những ánh đèn sáng trưng mà tôi có thể ngắm thỏa thích bên sông Sài Gòn.

Cuộc sống đổi thay từng ngày, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ được sống trong một cảnh sống không cần phải lo đến tài chính. Như hồi cấp ba trở về trước khi mà tôi được sống trong cảnh gia đình bên cha mẹ. Bây giờ, chia tay những công việc làm thêm, chia tay những cuốn sổ chi tiêu hàng tháng, chia tay những chú heo tiết kiệm, tôi sẽ phải hòa mình vào một môi trường mới mà ở đó, tài chính không phải là vấn đề của bản thân tôi. Cuộc sống mới sẽ vô cùng thú vị nếu như tôi hiểu được một nguyên tắc rằng: Hạnh phúc là chia sẻ cùng với nhau.

Xa rời phòng trọ thương yêu và gắn bó này, lòng tôi cảm thấy buồn, một nỗi buồn diệu vợi và xa xăm lắm. Vùng đất mới sẽ đón nhận tôi như đón nhận một thành viên mới trong gia đình ở đó. Tôi sẽ học được những gì? Tôi sẽ làm được những gì? Tôi sẽ trưởng thành theo cách của một phụ nữ chu toàn là như thế nào? Tôi sẽ đảm đang ra sao sau khi “tốt nghiệp một khóa đào tạo về nội trợ”? Tất cả điều đó vừa thu hút tôi, vừa gây áp lực cho tôi…Tôi sẽ làm tốt nếu như tôi hiểu được rằng: Sống chung là trách nhiệm với bản thân và trách nhiệm người xung quanh nhiều hơn.

Có một thế giới, một thế giới trong lòng của tôi, một thế giới lớn lắm thường là động lực cho tôi sống. Một thế giới của tình thương và trách nhiệm, bao bọc, chở che. Một thế giới với những ước mơ và hoài bão đốt cháy không ngừng.

 Tôi sẽ đi, đi như một ngôi “sao vệ tinh”, đi một cách không rào cản. Sẽ cháy và sẽ sáng, sẽ vụt tắt ở một nơi nào đó mà không ai có thể biết được tôi đã đi về đâu và biến mất như thế nào…

Cuộc sống rất thú vị. Nó không tươi đẹp như em thường tưởng tượng, nhưng nó cũng không buồn như em vẫn suy nghĩ. Nói chung em cứ sống hết mình thì sẽ thấy cuộc sống tuyệt vời và đáng để em sống lắm”.

April, 07, 2012

Mèo đốm

Môn thi cuối cùng của học kỳ cuối cùng.


Vậy là hết những ngày tháng cắm đầu cắm cổ để học. Vậy là hết những giây phút lo âu hồi hộp trên những gương mặt sinh viên năm cuối trước những băn khoăn về đề thi…

 Buổi thi cuối cùng, mọi người nhìn nhau, nói cười khúc khích…

cho quên đi cảm giác một ngày mai…

ngày “ra tù” của những sinh viên khóa 33.

Sẽ nhớ lắm cái “nhà tù”  C302 của trường Đại học Luật Tp. Hồ Chí Minh. Rồi, mỗi người sẽ “cải tạo” một nơi. Người xuôi, người ngược, người ở lại thành phố, người về nông thôn, cố gắng vận dụng tối đa những “mánh khóe” mà Thầy Cô đã trao cho ở trên giảng đường.

Cuộc sống bên ngoài cổng trường, đó là những vùng trời mới. Khó khăn, thử thách và cạnh tranh vô cùng. Ai cũng phải chọn cho mình một nơi để làm việc, để sống. Ngày hôm nay, một số bạn đã khăn gói về quê. Còn mình, dù đã quá quen với môi trường làm việc ở bên ngoài, nhưng trong lòng không tránh khỏi hồi hộp và lo lắng. Cái ý nghĩ mình sẽ không còn là sinh viên trong những ngày tháng tới, làm mình thấy tiếc. Bốn năm trôi qua, nhanh như một cơn gió thổi…

Chia tay những thứ gắn bó với chúng mình:

 Những cái note như thế này, sẽ nằm im trên kệ sách.

Thẻ sinh viên – hãy nằm yên trong ngăn cặp.

Áo đồng phục, còn có cơ hội nào để mặc lại???

Thương mến một thời sinh viên, bên BẠN BÈ, THẦY CÔ, và những cô lao công ngủ gật trên ghế đá mỗi khi tan trường…

 Mèo đốm

Lục lọi…


Lớp học vắng tanh. 

Dường như ngày Chủ nhật, trường học chỉ dành cho Bảo vệ và học viên tại chức.

Mình ngồi trong một căn phòng rộng rãi, thoáng mát và học xong những thứ hôm nay phải học. 

Chợt nhớ về những ngày qua, những ngày của năm 2011 đầy kỷ niệm.

Lục tìm trong trí nhớ, những khoảnh khắc bên gia đình, bạn bè. Những chuyến đi xa, những bữa tiệc  gần, những món ăn chưa bao giờ được ăn, và những nỗi nhớ chưa bao giờ nhớ đến thế…

Căn phòng trọ của mình, ngày Út vào Miền Nam, Duyên chuẩn bị đi làm thêm, và mình tranh thủ đưa Út đi ăn gà rán.

Căn phòng trọ của mình, ngày Út vào Miền Nam. Duyên chuẩn bị đi làm, còn mình chuẩn bị đưa Út đi ăn gà rán.

Ngày về Long An, nước lũ tràn ngập nhấn chìm hàng trăm ngôi nhà chỉ còn thấy mái. Nước lên tới ngọn cây bạch đàn. Ngồi trên chiếc xuồng nhỏ đối diện với  mênh mông của nước…Chợt cười với câu nói của người em gái: “Ước gì được bơi ở đây”.

Trước một cuộc thi, một mình đối diện với Hội đồng phản biện Nghiên cứu khoa học. Hoàn cảnh tạo cho ta kinh nghiệm và bài học. Đối với mình bây giờ được thuyết trình trước mọi người là một sự hứng thú và say mê.

Thành quả cho những cố gắng và miệt mài. Ngày vui nhất không có sự hiện diện của những người mình mong nhất. Bao giờ cũng vậy. Họ ở bên cạnh mình trong cả quá trình, còn ngày mình tới đích thì họ để cho mình tự cảm nhận.

Niềm hạnh phúc khi được hòa mình trong khung cảnh thiên nhiên mộc mạc cuốn hút của Quê nhà. Những tàu lá dứa, những thân cây gò gầy đầy mắt của củ sắn đan xen những bông hoa tím ngắt trời…

Những giờ phút bên nhau và trước ống kính của một nhiếp ảnh gia 4 tuổi. Mùi cỏ, mùi đất, mùi của những cây cỏ xung quanh ngôi làng nơi mình được sinh ra…

Và đây, bức ảnh duy nhất có sự hiện diện của tất cả các thành viên trong GIA ĐÌNH mình. Người Cha yêu thương và Người Mẹ hiền hòa tần tảo đã hợp lại và cho ra đời 6 người con gái đã trưởng thành như thế.

Những khoảnh khắc này sẽ còn mãi, còn mãi với thời gian…

Mèo đốm

Sắc đẹp có thể bẻ cong công lý


Người ta luôn nói “công lý không có mắt”, song một nghiên cứu cho thấy ngoại hình của các bị cáo có thể tác động tới phán quyết của tòa án.

 

Livescience cho biết, các nhà tâm lý của Đại học Cornell tại Mỹ mời 169 sinh viên trong trường tham gia một cuộc khảo sát trên mạng để tìm hiểu xem họ xử lý thông tin dựa trên lý trí hay tình cảm nếu được mời vào ban hội thẩm trong một phiên tòa. Nhóm nghiên cứu yêu cầu tình nguyện viên đọc hồ sơ của một số vụ án và xem ảnh của bị cáo trong những vụ án đó. Tình nguyện viên đọc những hướng dẫn dành cho thành viên hội thẩm và nghe tất cả cuộc tranh luận tại tòa. Sau đó họ phải kết luận bị cáo có tội hay vô tội, đồng thời đưa ra tội danh và thời gian giam giữ.

 

Kết quả cho thấy nguy cơ bị kết án cao hơn và mức án nặng hơn ở những bị cáo không hấp dẫn cao hơn tới 22% so với những người bình thường. Ngoài ra, nếu tính trung bình thì thời gian ngồi tù của họ dài hơn tới 22 tháng.

 

“Đối với những người bên ngoài nhà tù, 22 tháng không phải là khoảng thời gian dài. Nhưng đối với các tù nhân, đó là con số rất lớn”, Justin Gunnell, trưởng nhóm nghiên cứu, bình luận.

Nhóm nghiên cứu nhận thấy những người trong ban hội thẩm có thể được chia thành hai dạng: suy luận dựa trên tình cảm suy luận dựa trên lý trí. Những người suy luận dựa trên tình cảm thường quan tâm tới những yếu tố chẳng liên quan tới luật pháp như ngoại hình, chủng tộc, giới tính, địa vị xã hội. Họ có xu hướng nghĩ rằng những bị cáo không hấp dẫn có khả năng phạm tội cao hơn người có ngoại hình đẹp. Vì thế, họ thường đề nghị mức án nghiêm khắc hơn và thời gian phạt dài hơn dành cho bị cáo không hấp dẫn.

 

Ngược lại, những thành viên hội thẩm suy luận dựa trên lý trí quan tâm tới thông tin thực tế, phương pháp phân tích và phép tư duy logic trước khi đưa ra mức án. Họ chẳng bao giờ chú ý tới những yếu tố không liên quan tới pháp luật ở bị cáo.

 

“Chúng tôi đặt giả thuyết là những thành viên hội thẩm suy luận dựa theo tình cảm có nguy cơ mắc sai lầm lớn hơn khi đưa ra tội danh và mức án. Kết quả nghiên cứu cho thấy giả thuyết của chúng tôi đúng”, Gunnell tuyên bố.

 

Mọi tình nguyện viên đưa ra tội danh và thời gian lĩnh án gần giống nhau đối với những bị cáo có ngoại hình hấp dẫn. Xu hướng thiên vị đối với bị cáo hấp dẫn của nhóm suy luận dựa trên tình cảm chỉ giảm xuống khi họ đối mặt với vụ án có bằng chứng rõ ràng hoặc hành vi phạm tội cực kỳ nghiêm trọng.

 

“Trong những vụ án mà chứng cứ không rõ ràng thì những thành viên hội thẩm suy luận theo tình cảm thường nói bị cáo vô tội hoặc đưa ra mức án nhẹ”, Gunnell nói.

 

Gunnell cho rằng nghiên cứu của Đại học Cornell có thể giúp hệ thống tư pháp thay đổi cách chọn thành viên hội thẩm. Theo ông, hiện nay trong những vụ án mà chứng cứ tỏ ra bất lợi đối với bị cáo, các luật sư biện hộ cho bị cáo chỉ muốn chọn những người suy luận theo lý trí vào ban hội thẩm. Nhưng trong những vụ án không có bằng chứng rõ ràng, các công tố viên sẽ muốn đưa người suy luận theo tình cảm.

Nguồn: vnexpress.net

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.